Những nỗi niềm của mẹ
Chắc tại mẹ hay đọc linh tinh, mấy trang web các bà mẹ chia sẻ kinh nghiệm rất hay, nhưng nhiều thông tin, nhiều warning quá làm mẹ sợ. Đây là một số thứ từ khi có Mít mẹ thấy hơi khác hơn bình thường một chút.
Thứ nhất, lâu nay mẹ ăn cay nhiều, ăn bún, phở, nước mắm mà ko có ớt là khó chịu, không muốn ăn. Ai cũng bảo tránh ăn cay. Nhưng bác sỹ và sách bảo mẹ là không ảnh hưởng gì đến con cả. Mẹ cũng không biết tin ai, mà đúng là mẹ vẫn còn ham ăn hơn là lo cho Mít. Chắc mẹ phải cắt giảm dần lượng cay. Mà lâu nay mẹ ăn cũng ko ngon lắm nên toàn mượn vị cay để ăn cho đỡ ngại.
Thứ 2, mọi người hay bàn đến việc bị nhiễm độc thai kỳ. Mẹ thấy sợ quá. Mẹ bình thường chỉ ăn đúng 3 bữa, nhưng vì chỉ ăn có 3 bữa, nên mẹ ăn no căng mới thôi. Mẹ biết mấy người bạn của mẹ, ai cũng bị đường trong máu cao, bác sỹ bắt phải theo dõi ngặt nghèo hàng giờ một. Lại nữa, đường trong máu cao cũng ảnh hưởng không tốt đến baby. Mẹ thì vẫn chưa thấy gì, nhưng mẹ thấy lo. Không biết mẹ có phải giảm khẩu phần ăn xuống từ bây giờ không? và cũng không biết loại thức ăn nào cần phải giảm đầu tiên. Chỉ mong sao mẹ ko bị đường trong máu khi mang bầu Mít thôi, vì như thế mẹ phải ăn kiêng thì thương Mít nhiều lắm.
Thứ 3, sáng nào mẹ cũng ọ ọe nôn. Mấy tháng trước mẹ nghĩ là do nghén, giờ qua thời kì nghén rồi, sao lại vẫn nôn buổi sáng?
Thứ 4, táo bón lại bắt đầu hành hạ mẹ. Chắc một phần vì mẹ ăn cay, phần nữa mẹ uống nước hơi ít (mặc dù ngày nào mẹ cũng cố uống 1.5 đến 2l nước). Ngồi trong nhà cầu, chỉ sợ rặn mạnh quá Mít bị gồng lên đau thôi.
Thứ 5, mẹ bắt đầu khó ngủ. Đêm nào cũng cựa quậy, bụng chưa to quá nhưng đã thấy khó chịu, nằm ngửa khó chịu, nằm nghiêng khó chịu, nhiều khi chỉ vì như thế mẹ tỉnh dậy và chẳng ngủ được nữa. Mẹ hi vọng mẹ ko đánh thức Mít dậy theo mẹ.
Thứ 6, cái chân mẹ bắt đầu nổi gân xanh, đi đôi ủng đã thấy hơi chật một chút, và nặng chân. Mẹ hi vọng ko phải vì mẹ bắt đầu bị phù chân rồi, mẹ cũng ko biết phải làm cách nào đề giảm phù chân. Lại nhớ bác Giang, nhớ trò chơi đoán câu bằng hành động, mẹ diễn tả câu “danh vọng là phù du” cứ ôm chân bác Giang lúc bác mang bầu anh Duy để diễn tả từ “phù”. Hehe, giờ đến lượt mẹ, lại ôm mộng cho cái “phù” nó “du” ở đâu chứ đừng đụng đến mẹ.
Còn nhiều lắm, nhưng để lúc nào mẹ có thời gian nhiều hơn mẹ sẽ liệt kê những “nỗi niềm” của mẹ từ khi có Mít. Mẹ chỉ mong Mít khỏe và mọi điều tốt đẹp nhất đến với Mít mà thôi con yêu.