Chuyển nhà

Thế là cuối cùng mình cũng thuê được nhà. Cái nhà 2 phòng ngủ, phòng khách, nhà bếp, cái vườn rộng thênh thang giờ đủ chỗ cho 2 đứa sáng tối tìm nhau.
Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm trời Khu và mình mới có một khoảng trời riêng, hay đúng hơn là cái house của hai đứa. Vẫn là đi thuê, nhưng dù sao cũng chưa (thay vì không) chung đụng với ai. Không biết vì vẫn excited khi thuê được nhà sau bao nhiêu ngày tìm kiếm, xăm xoi nên mình chưa thấy buồn hay sao chứ bình thường mình vẫn thích có mọi người xung quanh.
Chiều Hanson giúp hai đứa chuyển nhà. Cảm ơn Hanson rất nhiều, bình thường chỉ gặp ở bếp, nói chuyện dăm ba câu linh tinh, thế mà khi biết hai đứa chuyển ra thì cậu ấy nhiệt tình offer giúp đỡ. Cũng may, vì nếu không chắc chẳng biết phải nhờ ai nữa. Kể cũng chẳng dễ dàng gì khi tìm được người giúp ở đây, hai đứa cũng không biết nhiều người, mà cũng chưa thân lắm, một số có thể thoải mái giúp thì lại đi vắng, về nhà vì mother day. Chị Thục bảo chị qua giúp, nhưng mình sợ chị bận, đi lại mất cả ngày của chị. Hơn nữa, chị là phụ nữ nên nhờ chị khuân vác thì thương chị quá. Nhớ Melbourne và Southampton nhiều hơn, ở đó luôn có những người mình biết mình sẽ chẳng alone như ở đây. Có thể hai đứa cũng phải thay đổi cách sống, cách suy nghĩ một chút để phù hợp hơn với ở đây.
Chủ nhà cũng rất tốt nữa, may thật, nếu ko thuê qua chủ nhà, chắc chẳng thể nào có được cái nhà để ở. Úc có vẻ cũng đang khó dần lên, đặc biệt là Canberra nữa. Chủ nhà chuyển đồ đạc sắp xếp sẵn cho hai đứa, mang cả cho hai đứa bát đĩa, khăn lau, mấy đồ lau nhà, thay bóng đèn thường bẳng bóng đèn tiết kiệm điện và dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ. Có đủ cả TV, giường, bàn ghế ăn uống, sofa đẹp đẽ….Mọi thứ coi như cũng ổn định, nhà cửa, đồ đạc cũng đầy đủ, giờ chỉ còn làm cách nào để kiếm nhiều tiên nuôi cái nhà :), trả tiền rent, và hết lo lắng. Mọi thứ sẽ ổn cả, Khu vẫn luôn trấn an mình như thế, và mọi thứ đến giờ phút này mình vẫn tin vào lời động viên của anh.
Mít hôm nay bị bỏ đói gần như cả ngày. Mother day, Khu đưa hai mẹ con đi ăn sáng ở trong National Museum. Ăn xong về, Khu tất bật với dọn dẹp, thuê xe cộ và load đồ đạc chuyển xuống nhà mới. Khu sợ mình đói trên đường chở đồ mua cho mình mấy cái bánh. Mình dọn dẹp đồ ở nhà mới cho đến chiều phải đi trả trailer mới nhớ đến cơn đói thì đã gần 5pm. Định bụng rủ chị Thục đi ăn, cuối cùng chị lại offer Chả cá Lã Vọng ở nhà chị nấu. Chị nấu ngon ơi là ngon, hai đứa ăn căng hết cả bụng, ăn mà mình lê mãi mới về đến Uni House. Cảm ơn chị nhiều, Mít cũng cảm ơn bác Thục lắm đấy, chứ nếu không chắc tối nay mẹ Mít cho Mít ăn linh tinh thì nguy.
Tối nay hai đứa ngủ ở Uni House, mai chính thức dọn dẹp sang nhà mới. Mình tranh thủ tận dụng cái internet ở đây update tình hình. Nhưng nhìn xung quanh trống trơn cũng cảm thấy dưng dưng ):. Tự dưng mình cũng thấy nhớ Uni House, nhớ cái bếp nơi mình gặp mọi người buổi tối, tán vài câu rồi lại chui vào phòng. Nhớ House Dinner, nơi mỗi tối thứ 4 lại đông đủ mọi người ăn tối, có người đánh chuông giờ ăn, có Master đứng lên phát biểu vài câu trước giờ ăn, và thỉnh thoảng lại có choiral singing, nơi Uni House Gang tụ tập mỗi tối thứ 4 sau giờ ăn ngồi tán phét đến muộn. Mình sẽ ko còn được ngủ nướng đến tần 8.30am mới bò dậy chuẩn bị đi làm nữa, chuyển đến nhà mới, 8.30 đã phải ra khỏi nhà rồi. Ăn uống cũng phải nề nếp hơn, không còn đến trưa chạy vù về nhà ăn linh tinh rồi đi làm nữa. Nhìn chung, nếu chưa có Mít chắc ba mẹ cũng phải ráng đến cuối năm mới tính chuyển ra, nhưng có Mít, cũng nhiều thứ cần phải thay đổi.
Mình dạo này chỉ còn mệt thôi chứ không hay ói buổi sáng nữa. Bình thường, ngủ dậy, đánh răng thể nào mình cũng làm một trận “rửa ruột” buổi sáng. Nhưng hai hôm nay mình chỉ hơi hơi thôi chứ không còn mật xanh mật vàng nữa. Thế là mình sắp qua chặng đường đầu tiên rồi đấy. Hi vọng mình sẽ khỏe hơn, sẽ ăn uống cẩn thận hơn để Mít không bị còi :).
À, nói chuyện ăn uống mới nhớ. Angie và Zoe gọi Mít Mcbaby. Hóa ra vì bình thường mình chẳng thích ăn McDonald, giờ nghỉ trưa toàn lăm le xuống xếp hàng mua McDonald ăn. McDonald cũng không tệ lắm con nhỉ?
Cập nhật tình hình một chút, mình buồn ngủ đến toàn đánh máy lộn linh tinh lên rồi. Để tuần sau có internet ở nhà mới mình cập nhật nhà mới tiếp.

3 thoughts on “Chuyển nhà”

  1. Em ơi thế là có nhà riêng rồi nhỉ? Nhà thuê nhưng là của riêng mình nên vẫn thích lắm. Đảm bảo chẳng buồn đâu. Ngày xưa ở chung mãi, đến lúc ra riêng chị cũng tưởng sẽ buồn. Mà rồi bao nhiêu việc và bao nhiêu trò giải trí mà chẳng có lúc nào buồn cả. Mai mốt có baby nữa thì càng ko thể buồn. Mà có baby thì cần space lắm. Chúc mừng hai đứa nhé.

    Chị có quà SN cho Uyên đấy. Nhưng muốn đợi đến khi biết Mít là trai hay gái để cô chú gửi quà luôn cho Mít. Hihi cô chú tiết kiệm nhỉ.

    Hồi chị có bầu MA cũng bị nghén thuốc đánh răng. Cứ vừa đánh vừa ọe tùm lum. Cho đến khi đẻ xong MA mới hết.

    Ăn uống đầy đủ nhé. Ăn nhiều rau, uống nhiều nước và ăn nhiều trái cây. Đừng ăn nhiều béo và đường.

    Chúc ba mẹ và Mít luôn khỏe nhé.

  2. http://www.lamme.vn, cho U để theo dõi hình bé trong bụng như thế nào cho đỡ giền. Ngay trước ngày nào tớ cũmg mở ra xem bé của mình đang ở giai đoạn nào, bé có thể làm gì…Heheh , vui lém

  3. @ Chi Giang: Cảm ơn anh chị nhiều nhé, mà đợi đến khi biết là trai hay gái thì sang sinh nhật năm sau của em mất tiêu rùi, hehehe. Nhưng sorry chị nhé, em cải biên lại là “hai bác” Đông Giang đấy, chứ hết thời “cô chú” rồi nghen! hihihi. Mà đến sinh xong MA mới hết nghén thì lâu quá, em sáng nào cũng nôn vì đánh răng, thế là thỉnh thoảng skip, Khu kêu trời kêu đất mãi :).
    @ Hồng Minh: Tớ vừa thử nhưng chẳng mở được cái website này bạn ạ. Dạo này gd bạn thế nào rồi? Thỉnh thoảng update tình hình Nấm nhà bạn cho tớ học hỏi với chứ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded