Thơ con cóc

Giã từ nhé, những đam mê,
em dệt bằng những sợi cỏ,
mong manh
xao xác bay một chiều gió nổi.

 

Giã từ nhé, những vu vơ
một thời tuổi trẻ,
nông nổi buồn, vui
chẳng có một lý do.

Giã từ nhé, truyện cổ tích,
em chẳng còn tin,
có nàng công chúa,
ngủ suốt trăm năm đợi hoàng tử đến tìm.

Em mang đôi hài vạn dặm,
đi tìm người…
theo người….
không có những đam mê tết bằng sợi cỏ,
không có những vu vơ buồn vui bất chợt,
chỉ hạnh phúc là những gì rất thật,
rải trên những vết hài em qua…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded