Hà Tĩnh_Quê nội

Hà Tĩnh

Quê nội của mình!

Ba yêu mẹ khi hai người gặp nhau trong trường Vinh. Ngày ấy mẹ xinh lắm, học rất giỏi  và có giọng hát mềm mại trong vắt. Ba bảo mẹ hát hò xứ Nghệ rất hay, mặc dù cái giọng của mẹ chẳng có tẹo nào chất “”Nghệ”” trong đó cả.

Quê nội nghèo lắm, nhưng lại chứa chan tình yêu thương. Cái xứ “”chó ăn đá, gà ăn sỏi”” nhưng tình cảm thì dạt dào như nước sông Lam. Không biết ngày xưa, có phải chính cái tình yêu ăm ắp ấy mà Ba cùng mẹ ra Thanh Hóa làm thầy giáo làng. Cái giọng của ba 30 năm nay vẫn đặc quánh như bát nước trà xanh xứ Nghệ bà vẫn thường đun ngày xưa mỗi khi mình được về thăm quê nội. Cái giọng mà Ba bảo rằng, những đứa trẻ lớn lên, uống dòng nước song Lam, sẽ không bao giờ muốn thay đổi.

Tuổi thơ của mình có thêm trong ký ức những kỉ niệm về thăm quê nội. Mình còn nhớ, đi hơn ngày đường mới vào đến ga Vinh, rồi từ đó bắt xe đò đi về Hà Tĩnh. Cả nhà về đến làng thì đã quá nửa đêm. Ba không dám nói to sợ mọi người thức giấc, thế mà vẫn bị mấy Ả nhận ra. Cả làng bị đánh thức khi nghe tin cả nhà mình về. Bà lại châm bếp, nấu bát nước chè xanh. O rửa vội mấy củ “Khoai lang vàng xứ Nghệ”” bắc lên bếp cho các cháu.

Mình nhớ lắm, mấy ngày ở nhà, đêm nào cũng nhộn nhịp người người đến thăm. Mọi người hỏi thăm rồi kể chuyện cười xứ Nghệ. Tất cả nhộn nhịp, vui như Tết. Ấm cúng vô cùng.

Nhà Nội nằm gần Ngã Ba Đồng Lộc. Lần nào về Ba cũng đưa mình ra thắp hương cho các chị ở Ngã ba này. Ba kể, ở đây mỗi mét vuông đất bị dội cả tấn bom. Làng đã nghèo lại càng nghèo hơn. Chiến tranh đã đi qua từ rất lâu rồi, nhưng vẫn còn ở đó những làng mạc xơ xác. Hoa màu không sao sống được, ngô khoai lớn lên cũng chỉ được như viên bom bi, bé tẹo. Thiên nhiên vốn dĩ chẳng ưu đãi người, gió Lào thổi sang bỏng rát mùa hè, rét cắt thịt mùa đông, lại càng nghèo hơn khi chiến tranh ứa máu trên từng miếng đất.

Ba kể chuyện, để được theo học đến cùng như ba, phải trải qua biết bao nhiêu gian khó. Đi học dưới làn bom đạn, học dưới hầm. Thế nhưng lại sinh ra cả một thế hệ học giỏi, một thế hệ rời ngay chính mảnh đất sinh ra để lập nghiệp và mong mỏi quay trở về giúp làng quê.

Quê nội gắn với những mùa hè của mình. Ba thường hay cho mấy chị em mình về thăm nội khi hè sang. Chú đánh trâu ra đồng, khoác vội cho cháu cái áo tơi lá. Chú mải mê đuổi trâu ăn cỏ, cháu lang thang dọc bờ mương nhặt nhạnh những cọng cỏ thơm và mấy con châu chấu cho gà.

Quê nội gắn với những chiếc bánh Cu Đơ ngọt lịm mùi mật mía, và thơm bùi mùi lạc và gừng, gắn với sự háo hức đợi bà đi chợ về. Bà không bao giờ quên mang về cho mình mấy cái bánh Cu Đơ và những cái bánh đa tráng dày và đặc vừng đen ăn ròn tan, bùi và thơm lựng. Bà không quên mang về những khúc mía đường, những cây mía may mắn vươn lên trên mảnh đất cằn sỏi đá mảnh khảnh mà ngọt lịm.

Trong cái thúng đi chợ về của bà không thể nào thiếu được một mớ cây trà xanh! Bà nấu chè xanh ngon lắm, không cầu kì vặt từng cái lá như ngoài bắc, bà rửa cả cành chè bỏ vào cái nồi nước đun sôi. Trà không phải rót ra từ trong cái ấm tách ủ nóng trong tích trà vào cái ly thủy tinh trong suốt, mà được dung cái gáo dừa múc trực tiếp trong nồi lúc nào cũng ủ ngay bên bếp lửa vào cái bát. Bê bát chè xanh lên,cái vị trà của nội nấu, có thoảng một mùi khói hăng hăng nồng, và vị chat của thân chè, nhưng lại ngọt trong cổ họng một vị rất riêng mà đến giờ nghĩ lại mình vẫn còn cảm nhận được. Ăn một miếng khoai lang luộc bở tung uống một ngụm chè xanh, bao nỗi vất vả nhọc nhằn bỗng tan đi hết, chỉ còn vị lâng lâng hạnh phúc được bao bọc xung quanh xóm làng.

Mình nhớ, nội ăn trầu thuốc! Lúc nào cũng thấy nội bỏm bẻm nhai trầu. Cái mùi vôi trộn với trầu và một ít thuốc tạo thành một cái mùi rất riêng của nội, mà những đứa trẻ như mình ngày ấy, trở về, được xà vào long nội, ngửi mùi trầu của nội là một niềm hạnh phúc vô bờ bến.

Quê nội gắn với một món ăn mà đến giờ cả nhà mình ai cũng thích: gà nấu lá nghệ. Mỗi lần về thăm nội, O đều làm tiệc đãi cả nhà, và trong bữa tiệc đó không bao giờ thiếu món này. O bắt ngay một chú gà ri mới lớn, làm thịt và ướp với gừng, nghệ và đảo trên bếp nêm thêm mắm muối cho vừa, đổ nước vào nấu canh. Khi gà chin, O thái những cái lá nghệ non hái trong vườn và bỏ vào, bắc xuống và múc ra tô bưng lên thơm phức. Lấy một ít nước canh, nêm mặn hơn một chút, thả mấy lát ớt xứ Nghệ vào, chấm rau cải ba lá (cải trồng chỉ mọc được 3 lá nhổ lên rửa sạch ăn sống) ăn với cơm nóng hay bún. Ba thích món này lắm, bây giờ mỗi lần O ra thăm lại mang theo một vài con gà trong quê ra cho ba, kèm theo nắm lá nghệ.  Ui chao, đến giờ nghĩ lại mình còn thèm rỏ rãi.

Giờ xa nhà, lâu lắm mới được cùng ba ghé về thăm quê, thấy dâng lên một sự bùi ngùi khó tả. Một sự xúc động không thành lời, tim bỗng đập nhanh hơn vài nhịp…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded