Hãy bảo vệ môi trường

Môi trường là người bạn cho chúng ta nhiều thuận lợi nhất. Là life time friend của tất cả mọi người sống trên trái đất, tuy nhiên, bao nhiêu người trong chúng ta hiểu được giá trị của người bạn này, và quan tâm đến người bạn của mình?

Tôi là một trong những người sinh ra ở nơi mà “mưa thuận gió hòa”” đi là điều mà mọi người trông đợi và cầu mong nhiều nhất mỗi ngày thức dậy. Nói cách khác, thời tiết ôn hòa là “”miếng cơm”” của mỗi gia đình ở đây! Chú tôi nhìn trời ban đêm trước khi đi ngủ để xem ngày mai có nên ra khơi, dì tôi xem thời tiết xem có nắng và nắng như thế nào để ngày mai nên đổ nhiều nước hay ít nước lên chạt muối. Mẹ tôi xem nên phơi lạc ngoài sân để dễ chạy mưa hay nên phơi trên trần nhà cho chóng khô…tất cả mọi hoạt động đều lien quan đến thời tiết, đến khí hậu…và ảnh hưởng đến không chỉ riêng chúng tôi, những đứa trẻ lớn lên nhờ sự “thuận hòa” của thời tiết.

Tôi lớn lên, không một sự giáo dục nào của nhà trường về bảo vệ môi trường và sự thay đổi của khí hậu do những vấn đề ô nhiễm của môi trường.

Những đứa trẻ như chúng tôi, nhặt bao ni long, chai lọ và các đồ bằng nhựa để bán cho những người đi thu mua phế liệu không phải vì sự quan tâm đến môi trường mà vì những đồng tiền người ta trả cho chúng tôi. Những người thu mua phế thải cũng không phải vì họ hiểu biết về môi trường, muốn bảo vệ môi trường mà làm như thế, chỉ đơn giản thôi, họ bán lại được cho những nhà sản xuất, mà những người này mua vì họ tiết kiệm được chi phí đầu vào, sản suất sẽ hiệu quả hơn.

Không phải vì môi trường mà mẹ tôi tiết kiệm nước, và thường rầy la chúng tôi nghịch ngợm vẩy nước lung tung trong khi tắm. Chỉ vì mẹ tôi lo sợ cái mạch nước sẽ cạn dần nếu chúng tôi không tiết kiệm nước.

Ba tôi đạp xe đạp đến trường không phải vì người quan tâm đến khí thải môi trường mà vì người không thể afford được cái xe máy (còn bây giờ người không thể afford xăng dầu)…

Tất cả chúng tôi, tất cả những điều chúng tôi làm được nhìn nhận đó là vì …nghèo mà không phải vì quan tâm đến môi trường….nhưng có lẽ, vì như thế mà “”mưa thuận gió hòa”” cho cuộc sống của chúng tôi hơn. Và chúng tôi không phải trả cái giá cao cho cuộc sống của mình!
Giờ đây, khi cuộc sống khấm khá hơn, con người hướng tới một sự thuận tiện, thoải mái, và có phần lãng phí, họ quên mất “”người bạn”” của mình!

Nhà nhà dung xe máy, ô tô, nhà nào cũng ít nhất vài cái, xe phân khối lớn, ô tô càng sang, càng khỏe, càng “”rõ mặt anh hung””. Thậm chí 1km cách nhau cũng phải…ngồi lên xe. Nhà nhà dung máy lạnh, tủ lạnh….Tiết kiệm và đơn giản không còn là “”quốc sách””, “”gia sách”” nữa mà là “”cổ lỗ sỹ” là “”khốt ta bít”…

Ngày xưa, chúng tôi có sân chơi bong là cái sân đình của hợp tác xã, là thửa ruộng trồng lạc, ngô vừa thu hoạch xong. Bây giờ, thật khó mà tìm được một chỗ thậm chí để đá cầu…nơi nơi mọc lên những nhà cao tầng, khu dân cư…toàn gạch ngói, xi măng ngột ngạt….

Người ta bắt đầu nói về môi trường! Nhưng vẫn chưa có một môn nào trong trường dạy cho những thế hệ tương lai về bảo vệ môi trường, bảo vệ người bạn life time của mình hay bảo vệ chính cuộc sống của mình! How odd!

Những người bạn của tôi, những người tôi gặp nơi công sở, những người tôi gặp ngoài đường 2/3 trong số họ vẫn nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên và có phần….buồn cười khi tôi vo viên cái xác kẹo cao su và gói lại bỏ vào túi để thấy thùng rác vứt vào….tôi đi bộ đi làm được xem là…kiểu cách điệu bộ. Tôi từ chối dùng túi nilong đựng đồ được xem là…làm ra vẻ ta đây. Tôi lên tiếng bảo vệ môi trường được xem là “”ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng””….

Và vì sự thờ ơ như thế, ba tôi, thỉnh thoảng đi công tác miền núi, lại phải nghỉ lại vài hôm vì bão lũ. Con đường tôi đi làm về, chiều nào nước cũng ngập đầu gối. Bụi bặm đen ngòm hai lỗ mũi mỗi khi đi làm về…tệ hại hơn là sự ngột ngạt làm người ta stress hơn, sẵn sang cáu gắt hơn….và mệt mỏi hơn…

Phải nói rằng tôi đang ở một đất nước mà bảo vệ môi trường nằm trong tiềm thức của mỗi người dân, họ hành động theo thói quen bảo vệ môi trường. Có lẽ vì ở đây, tỉ lệ skin cancer cao kỉ lục và họ hiểu, người bạn của họ đã bắt đầu against họ. Không phải vì họ không bảo vệ môi trường trước kia, mà chỉ vì họ gần Nam Cực và sự tàn phá môi trường của người khác mà họ phải chịu những tác hại của nó. Thế nhưng điều đáng nói, những đứa trẻ lớn lên đã được giáo dục một cẩn thận về bảo vệ môi trường, báo chí, TV và những khẩu hiệu bảo vệ môi trường, người ta sẵn sàng tẩy chay hàng hóa, dịch vụ ảnh hưởng đến môi trường….tất cả chỉ vì họ đã trả giá, và họ biết giá trị của người bạn mình!!!

Bé Linh và anh Khánh, giờ đây đã biết nhặt rác bỏ thùng. Biết vứt rác ra ngoài đường là không ngoan…nhưng còn bao nhiêu điều khác nữa các con cần biết mà ông bà, bố mẹ không thể dạy hết cho các con được khi các con ở trường đến 6 tiếng một ngày! Dì chỉ mong các con được dạy dỗ ở trường, được lớn lên mà không phải chịu đựng những kết quả của sự thiếu thân thiện môi trường của những người đi trước các con. Luôn nhớ rằng “mô trường” là người bạn không thể thiếu được trong cuộc sống của các con. Hãy bảo vệ và chăm sóc người bạn của mình con ạ!

One thought on “Hãy bảo vệ môi trường”

  1. cụôc sống cần có maù xanh , cần ko khí trong lành…còn gì bằng nưã phải không bạn . Ỏ nước ngoài ta quan tâm nhiêù đến môi trường , còn ở Việt Nam mình còn kém lắm…hihì. Cho làm quen với bạn ơi..

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded