Nỗi niềm của chú Khu

Hôm qua trên đường từ chỗ Hải về, chú Khu mới “”bày tỏ”” nỗi niềm của chú, nỗi niềm chú cất giấu gần 3 năm nay. Chú kể rằng, khi chú đến bệnh viện đón cu Duy về, chú hào hứng lắm, chú muốn là người đầu tiên (tất nhiên là sau mẹ Giang, ba Đông và mấy cô y tá) được bế Duy. Thế nhưng chị Hương đã tranh bế Duy trước mất. Chú bảo, chú buồn thiu và giận lắm, nhưng chẳng biết làm thế nào được. Thế mà chú không hề nói một câu nào cho đến tận hôm qua, khi sang thăm em (chưa có tên) nhà Hải về chú mới thổ lộ. Mặt chú trông ỉu xìu…trông y như cái cầu Sydney dưới mưa ấy (ngồi ferry từ Manly Island về mà).

Chú Khu nhắc Duy suốt, chú thấy con nhà người ta trên phố chú cũng so sánh. Mình biết chú nhớ Duy lắm, thỉnh thoảng lại nhắc xem có gì mới trên website nhà Đông Giang không. Đúng là chú Khu, chắc Duy chẳng thể nào nhớ chú Khu là ai đâu nhỉ??

2 thoughts on “Nỗi niềm của chú Khu”

  1. Híc chú Khu này thiệt tình. Làm hôm đó ba mẹ cháu cứ băn khoăn không hiểu chú gặp chuyện gì. Hôm nào cô chú có sang Anh thăm Duy không? Duy cũng thích sang Úc chơi lắm đó.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded